Tích hợp là nhà #7: Mình đã bị sốc văn hoá như thế nào khi mới bước chân sang Nhật Bản?

Xin chào mọi người, mình là học viên lớp tích hợp N1. Bài viết của mình có chút dài, cảm ơn mọi người đã đọc hết
Ss Trợ giảng có hỏi mình, Nhật Bản có màu gì? Mình nghĩ đó là màu của sự vất vả và khó khăn khi mình sống, làm việc và học tập tại Nhật Bản.

May mắn khi được nhận suất học bổng sang Nhật Bản du học, mang theo mình cảm xúc háo hức khó diễn tả khi bước sang môi trường mới, có thể tiếp thu kiến thức mới. Mình luôn tự tin mình là người rất dễ hòa mình với cuộc sống mới, con người mới bởi bản thân sống tự lập từ sớm.

Nhưng mình đã lầm, mình đã suy nghĩ rằng: “Oke, con sẽ ổn thôi. Chỉ khó khăn nửa vài ba tháng đầu vì chưa quen môi trường mới” Mình đã chắc như đinh đóng cột vậy trong cuộc gọi với gia đình sau khi sang Nhật được 2 ngày

Mình làm thêm ở cửa hàng tiện lợi và đã tiếp xúc với nhiều khách, cũng tiếp xúc với nhiều kiểu người. Mình biết ở đâu cũng sẽ có người này người kia, nhưng có đôi khi mình cảm thấy “nghẹt thở” khi tiếp xúc với những người “thuần Nhật”.

Mình biết mỗi người sẽ có trải nghiệm khác nhau, có thể do mình xui nên những khách của mình là người lớn tuổi, đáng tuổi ông bà thường rất khó tính, hay hạch họe và nếu làm không đúng ý họ, họ sẽ chửi mắng bất kể mình có giải thích như thế nào chăng nữa.

Thời gian mình sang Nhật, mình đã có N3 và đang học N2 nhưng trong 3 tháng đầu tiên, có nhiều khách mua hàng nói gì mình chẳng hiểu nổi, mình cảm thấy rất bất lực.

Có những khách biết mình là người mới nên dùng được ngôn ngữ cơ thể, nhưng có khách thì hơi “ối dồi ôi”. Họ nói một vài từ mình không hiểu liền chửi, có khi lại thái độ và ném tiền lên bàn mà không bỏ vào hộp tiền. Mình cũng sợ phải làm ca đêm vì thi thoảng sẽ gặp khách say….

Chồ của mình ban đầu khá khắt khe, nhưng phía sau sự khắt khe đó là sự quan tâm với nhân viên của mình. Mình là người thích đeo trang sức (thường là khuyên tai và vòng tay) nhưng khi đi làm quy định không được đeo.

Vậy là một chút bất cẩn, mình đã bị phạt rất nặng khi đi làm mà quên tháo 1 khuyên tai. Biết đó là lỗi của mình nhưng cũng có chút buồn hic
Nhưng bù lại, mình vẫn có những người bạn làm cùng rất dễ thương, họ cũng hướng dẫn mình nhiều thứ, ngày rảnh cũng rủ mình đi chơi hihi.

Mình nhớ có 1 hôm mình ốm rất mệt nhưng không thể đổi được ca làm, mình và bạn đồng nghiệp đã cúi đầu chào “yaseee” khi khách vào, sau đó chúng mình đã bị khách mắng suốt gần 15 phút….Có lẽ đó là buổi đi làm nhớ đời nhất mà mình có :((

Thật có lỗi khi kể ra những chuyện tiêu cực. Nhưng đó đều là những trải nghiệm rất đáng nhớ, thời gian 2 năm đó khiến mình trưởng thành hơn nhiều. Đi làm, đi học vất vả như vậy khiến mình thương gia đình nhiều hơn, mình nhớ bố mẹ, em trai và bà ngoại vô cùng.

Trong khoảng thời gian đó, mình thường xuyên nhận được những lời hỏi han của ss Trợ giảng, động viên và an ủi mình rất nhiều mặc dù mình chưa biết mặt ss kkk.

Mình cũng cảm ơn các bạn cùng lớp tích hợp đã đồng hành và chia sẻ khó khăn về mặt tinh thần cùng mình, những người bạn tưởng xa lạ mà lại rất thân quen ấy

Nguồn: Doris tại HỘI NHỮNG NGƯỜI KHÔNG SỢ TIẾNG NHẬT

URL List

Nội Dung